The Killer Review

“The Killer” – một bộ phim của David Fincher xoay quanh một sát thủ được thuê, mang đậm phong cách rất chi là chuyên nghiệp. Bộ phim kể về cuộc sống của một sát thủ ấy, người lặp đi lặp lại khẩu hiệu “Cấm Thông Cảm” để giữ tâm trí minh mẫn, tránh bị cảm xúc. Dựa trên cuốn tiểu thuyết của Alexis “Matz” Nolent, nhưng bản phim điện ảnh “The Killer” lại mang dấu ấn cá nhân sâu sắc của Fincher.

Michael Fassbender vào vai chính, một sát thủ không tên, mang đến cho khán giả cái nhìn sâu sắc vào cuộc sống và tâm trí của một kẻ giết người lạnh lùng. Sát thủ này sống ẩn dật, giả trang thành du khách người Đức để tránh sự chú ý. Anh ta tự biện minh cho hành động giết người của mình bằng cách luôn cho rằng, so với số lượng người sinh ra và chết đi hàng ngày, hành động của anh ta chỉ là “hạt cát trong sa mạc.”

Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi khi anh ta bắn nhầm mục tiêu, gây ra hậu quả nghiêm trọng. Thay vì chạy trốn, anh ta quyết định đối mặt và trả thù. Bộ phim còn có sự góp mặt của Arliss Howard, Charles Parnell và Tilda Swinton, nhưng chủ yếu tập trung vào câu chuyện về sát thủ này.

“The Killer” không chỉ là câu chuyện về một sát thủ, mà còn đưa khán giả chuyến tham quan khám phá về sự ám ảnh, hoàn hảo và quyền lực – những chủ đề mà Fincher luôn quan tâm. Với sự hợp tác của các đồng nghiệp tài năng như Erik Messerschmidt, Kirk Baxter và Trent Reznor & Atticus Ross, “The Killer” sẽ mang lại cho khán giả trải nghiệm điện ảnh xuất sắc.

Một số người sẽ băn khoăn là mắc gì chúng ta phải đi xem một quái vật vô đạo đức cố gắng tự cứu mình? và đáng chú ý là Fincher và Walker không né tránh điều này. Tôi luôn mong đợi “The Killer” sẽ cố gắng làm mềm mỏng hình ảnh của người đàn ông nhân vật chính, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng anh ta là một kẻ giết người lạnh lùng. Khi anh ta bẻ gãy cổ nạn nhân, tôi nghe thấy tiếng thở dài của khán giả trong buổi liên hoan phim, như thể họ mong đợi lòng từ bi hơn là “sự thật”. Điều đó không nằm trong “túi đồ” của nhân vật này, và cách tiếp cận hoàn toàn hoài nghi và theo cách thức của anh ta đối với việc giết người, có lẽ sẽ khiến một số người cảm thấy không thoải mái. Đây không phải là câu chuyện về sự chuộc lỗi mà là sự hoàn hảo; nó xảy ra khi một trong những người hoàn hảo nhất trên thế giới mắc lỗi. Fincher và Walker đã kết thúc bộ phim một cách vội vã, đặc biệt là phần kết ngắn nhất từ trước tới nay, nhưng lỗi đó có thể bỏ qua được khi xem lại lần thứ hai, vì tôi tin rằng nó phù hợp với cách “kill người” không thương tiếc của nhân vật chính.

Tất cả những điều này có thể khiến “The Killer” trở nên chán chường, nhưng đáng chú ý đây thực sự là một trong những bộ phim đậm chất của Fincher. Có một phần chạy liên tục tuyệt vời về các tên giả của sát thủ. Và ta cũng dễ dàng bắt gặp các thương hiệu quen thuộc như Starbucks, Amazon, WeWork, và thậm chí Wordle. Bộ phim còn phác họa về một thế giới đã được chủ nghĩa tiêu dùng thao túng hoàn toàn, con người lạnh lùng đến mức không để ý một kẻ giết người lướt qua, và không hề bị ai nhìn thấy vì mọi người quá bận rộn với điều gì đó khác. Tên sát nhân đã dựa vào điều đó để hoàn thành công việc của mình.

Cuối cùng, có sự không thể phủ nhận của Fincher trong “The Killer”. Một người có thể coi nó như một nhà làm phim tái hiện lại những bản hit lớn nhất của mình, với các thành viên tốt nhất trong ban nhạc của anh ấy, nhưng có điều gì sâu sắc hơn ở đây. Đây không chỉ là công việc của một nghệ sĩ lặp lại chính anh ấy; đây là công việc của một người tái cấu trúc các chủ đề và ám ảnh của anh ấy thành điều gì đó can đảm và mới. Nó cuối cùng hỏi liệu những người giống The Killer có thể loại bỏ thế giới ra khỏi công việc của họ hay không. Và theo dõi, liệu một bậc thầy như David Fincher có thể làm được điều đó hay không.

Bài đánh giá này được lấy nguồn từ buổi ra mắt phim ở Chicago, tại Liên hoan phim quốc tế Chicago năm 2023. “The Killer” sẽ ra rạp vào ngày 27/10 và sau đó sẽ có mặt trên Netflix.

Để lại bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ được ẩn