2001: A Space Odyssey

2001: A Space Odyssey

Đây là một podcast câu chuyện điện ảnh trên kênh Kiên Xoăn, nơi mình kể những câu chuyện nhỏ, nhưng lại chứa đựng những cảm xúc và trải nghiệm đáng nhớ mà điện ảnh đã mang lại cho cuộc sống của chúng ta. Nếu bạn từng trải qua một cuộc hành trình nào đó trong thế giới điện ảnh mà bạn muốn chia sẻ, hãy gửi nó cho mình qua những thông tin liên lạc phía dưới video, mình sẽ làm những video giúp bạn chia sẻ nó.

Và sau đây là bài viết của bạn có nickname là… tiger trần, tên này nghe quen quen, bài viết có tên là Những bộ phim kinh điển thẩm thấu vào cơ thể chúng ta như thế nào. Oki chúng ta vào bài.

Lần đầu tiên tôi xem bộ phim 2001: A Space Odyssey là hồi tôi học cấp 1, vào một đêm chiếu phim gia đình, trên chiếc TV màn hình cũ, dàn âm thanh cũ, có mỗi hũ bỏng ngô là mới, đứa em trai nhỏ của tôi vắt vẻo trên chiếc ghế sô pha, ba mẹ tôi cũng an tọa trên chiếc ghế đó. Từ giờ tôi sẽ gọi tắt bộ phim này là 2001.

Trước đó tôi hay xem những bộ phim thị trường, nói thẳng ra là những bộ phim được mọi người coi là mì ăn liền, chủ yếu là theo phong cách của high school musical, hoặc nhí nhố như adam sandler. Bữa đó ba tôi bảo với tôi rằng, con xem mấy phim đó chẳng khác gì dành thời gian cho việc ăn cứt, đây là bộ phim yêu thích nhất mọi thời đại đối với ba, và rằng đứa con của ông đã lớn hơn, súng ống cũng to hơn, vì vậy ông quyết định cho tôi thử sức với một bộ phim kiểu như này. Ông đã chọn bộ phim 2001, và nó gần như đập tan suy nghĩ ngây thơ của tôi về nghệ thuật điện ảnh.

Ba tôi giới thiệu cho thằng con trời đánh của ông biết đến Stanley Kubrick, mở đầu là bộ phim 2001. Và cảm nhận đầu tiên của tôi là nó quá dài, quá yên tĩnh, quá chậm và hơi buồn ỉa. Hồi đó tôi cảm thấy nhàm chán với điệu nhạc “The Blue Danube”, nghe qua những cảnh quay tàu vũ trụ dài đằng đẵng và chậm vãi đái, tôi thích những trận không chiến có nhịp độ nhanh hơn như Chiến tranh giữa các vì sao. Phần âm thanh của phim xưa nghe hơi chói tai, lũ vượn tiền sử hú hét như cổ vũ đá bóng. Âm mưu của HAL cũng hơi làm tôi hơi bối rối và khó hiểu. Tôi không thích việc một sinh vật hoàn toàn có lý trí lại có thể cư xử thất thường như vậy. Những tảng đá hình khối hộp chẳng hiểu để làm đéo gì, nó không có ý nghĩa gì đối với tôi hay kể cả ba tôi cũng không lý giải được nó. Kết thúc thậm chí còn đánh đố người xem hơn. Và những cảnh đi bộ ngoài không gian là điều đáng lo ngại nhất đối với tôi ngày đó, tôi luôn sợ bị trôi dạt và đơn độc trong không gian vắng lặng. Tất nhiên là sẽ chẳng bao giờ có chuyện đó, vì không có cơ hội nào để tôi thực sự được enjoys vào vũ trụ, nhưng nó đã làm tôi sợ, ngay cả khi tôi không thể diễn đạt nỗi sợ vào thời điểm đó.

Tôi không nhớ ba tôi có biểu hiện bực bội gì trong đêm chiếu phim đó không, nhưng chắc hẳn ông đã khó chịu vì tôi vừa xem vừa ngủ gật. Lúc đó tôi khá ghét bộ phim.

Nhưng góc nhìn của tôi với bộ phim 2001 đã thay đổi dần theo thời gian, ngay cả khi tôi chỉ xem bộ phim đó được vài lần trong những dịp bố tôi xem lại. Vài năm sau từ cái đêm chiếu phim định mệnh đó, tôi cũng đã đọc cuốn tiểu thuyết cùng tên, nhưng mà không hợp gu.

Vào ngày mà bộ phim Interstellar ra mắt lần đầu tiên, tôi đã định xem nó nhưng không kịp, tôi phải chuẩn bị di chuyển từ bắc vào nam để đi học đại học. Vào thời điểm đó, tôi bắt đầu khám phá ra niềm yêu thích của tôi đối với phim ảnh, điều này đã giúp tôi bắt chuyện với nhiều bạn hơn, kể cả người bạn chỉ thích quay tay và xem phim người lớn, mặc dù rất nhiều bạn có ý kiến trái chiều, nhưng đặc điểm chung là chúng tôi đều thích xem phim.

Hồi ấy ở ký túc xá đại học, có một người bạn có chiếc TV, xem phim trên màn hình TV nghe là đã thấy thích rồi. Nhưng trái ngược với màn hình độ phân giải full Hd, là bộ loa nghe như loa trường cấp 3 bật nhạc mỗi giờ chào cờ. Nó không thể xử lý tốt âm thanh của Interstellar. Tiếng gầm rú của động cơ, gió bão, tiếng va chạm nghe vừa to vừa dè như công nông nổ máy, nhưng mà tiếng của những cuộc đối thoại thì lí nha lí nhí như nói thầm.

Tôi bắt đầu xem bộ phim Interstellar với một tâm thế hào hứng, nhưng rồi lại cảm thấy khó chịu vì nó có những phần gợi lại cảm xúc hồi xem bộ phim 2001, mặc dù thực tế là công nghệ làm phim khác nhau hoàn toàn, thậm trí 2 bộ phim cách nhau gần 50 năm. Cả hai bộ phim đều có quy mô hoành tráng và được thiết kế tỉ mỉ. Cả hai bộ phim đều có bảng màu trắng, xám và đỏ; thiết kế của các trạm vũ trụ và tàu của Interstellar rõ ràng hơi giống giống so với nội thất của Discovery One trong 2001. Cả hai bộ phim đều bắt đầu với những đoạn mở đầu dài trên trái đất trước khi lên vũ trụ. Cả hai đều ghi lại quá trình tiến hóa của loài người qua con mắt của một phi hành gia duy nhất, vượt qua những khoảng thời gian dài và kết thúc bằng những màn trình diễn chớp nhoáng. Và tôi không thể hiểu tại sao Christopher Nolan lại chọn phim 2001 làm phong cách cho phim Interstellar. Theo cách tôi nhớ, tuy bộ phim 2001 là một bộ phim dài nhưng được cái là mạch phim siêu chậm, và thực tế là hồi đó ít phim hoành tráng như vậy, nên chắc Stanley Kubrick muốn làm chậm để khoe kỹ thuật làm phim chăng? Interstellar cũng dài nhưng mạch phim nhanh hơn xíu, tại Nolan cần nhét nhiều thông tin để thiết lập thế giới của ông.

Khi tôi chuẩn bị rời thành phố, nơi tôi sinh ra và lớn lên, thật ra lúc đó tôi cũng rất hào hứng với những cơ hội mới, có điều là tôi lại sợ phải nói lời tạm biệt. Không phải là tôi chưa từng xa nhà thời gian dài, tôi là con của một người lính Hải quân, nên thường xuyên phải di chuyển dọc đất nước trong suốt thời ấu thơ. Tôi đã quen với việc ba tôi là một người lính và tôi cũng hay phải đi xa cùng với ba. Tôi đã khiến cho bản thân tôi không quá xúc động trước những lời tạm biệt, và giờ thì đã quen với những lời đó đến nỗi tôi không còn có cảm xúc với nó. Những người ở lại, họ luôn bên trong trái tim tôi. Tôi thích phần đầu của Interstellar: Một Trái đất đầy bụi bặm, đang chết dần chết mòn, là bối cảnh thú vị để bắt đầu câu chuyện của một cựu phi hành gia. Nhưng khi ông ấy rời bỏ cô con gái của mình để đi ra khỏi Trái đất, tôi đã cảm nhận rõ được cảm xúc của ông ấy. Vào thời điểm đó, tôi thấy phản ứng của Murph thật sự bùng nổ khi Cooper bỏ lại cô. Tôi lớn lên cùng những người lính, thủy thủ và gia đình họ, nhiều những người tôi biết ở độ tuổi của Murph đã phải đi đưa tiễn ba mẹ họ rời đi trong những chuyến đi không hẹn ngày quay về. Nhưng kết thúc của bộ phim chưa khiến tôi thoả đáng. Nó quá nhẹ nhàng, quá dễ dàng, lịch sử như một vòng lặp, nó giống như một cái bẫy trói chặt sự tự do, và nó đã làm tôi hơi tức khi xem xong bộ phim.

Điều đó đã khiến tôi không thích bộ phim Interstellar trong lần đầu xem phim. Ý kiến trái chiều ​​​​của tôi về bộ phim đã khơi dậy những cuộc tranh luận đầu tiên của tôi về nghệ thuật điện ảnh, với một người bạn cùng lớp thời đại học. Cuộc cãi vã nhỏ, anh ấy thích bộ phim, tôi thì không, và chúng tôi đã dành năm phút để nói những ý kiến trái chiều nhau. Lập luận của tôi dựa trên cảm giác tôi thấy rằng Interstellar quá giống bộ phim 2001. Khi đó, tôi tiếp nhận cả hai bộ phim này bằng trí óc non nớt và thiếu hiểu biết, dựa trên sự ít ỏi của trải nghiệm cuộc sống.

Và rồi đại học kết thúc và mùa hè đến, kéo theo đó là sự kiện liên hoan phim hằng năm của Rạp quốc gia. Họ đã chiếu một bản phim làm lại hoàn toàn mới của bộ phim 2001 và tôi đã không bỏ lỡ cơ hội. Một người bạn đã cùng tôi đi xem bộ phim đó. Trên thực tế, không phải đi bình thường mà là chúng tôi đã chạy thục mạng, vì tôi nghĩ bộ phim bắt đầu muộn hơn một chút so với giờ ghi trên vé, và khi tôi nhận ra buổi chiếu phim này không có 15 phút quảng cáo như mọi khi, chúng tôi đã sợ muộn đến mức suýt quên lấy vé gửi xe khi chạy vào rạp chiếu phim. Chúng tôi đến và thở phào nhẹ nhõm, khi cảnh phim đến đoạn mấy con vượn hú xuất hiện trên màn hình.

Mặc dù 2001 đã rất quen thuộc với tôi, nhưng lần xem này vẫn mang lại được cảm giác gì đó rất mới mẻ. Tôi nhớ các phân cảnh khi chúng đang diễn ra, nhưng không phải lúc nào cũng nhớ được điều gì xảy ra tiếp theo. Hầu hết các cuộc đối thoại đều mới và nhiều đoạn còn hài hước hơn những gì tôi nhớ. Tôi bị thu hút bởi màu sắc được làm lại, kích thước của khung hình, tỷ lệ và độ chính xác của mọi thứ. Đây là một vở kịch về những con tàu vũ trụ từng khiến tôi chán ngán khi còn là một đứa trẻ, thì giờ đã thu hút sự chú ý của tôi. Tính khoa học trong phim cũng cảm thấy chính xác hơn. Tôi đã có thể hiểu các quy tắc của vũ trụ trong phim mà không cần những cuộc đối thoại. Kể từ lần xem gần nhất của tôi đến lần xem này, tôi đã học được cách thưởng thức một bộ phim, và tôi cũng học cách thưởng thức cuộc sống này, đó là hãy sống chậm lại và đặc biệt là bạn đừng bao giờ vội vàng khi thưởng thức một bộ phim. Mọi thứ tôi nhìn thấy đều khiến tôi thích thú. Người bạn của tôi cũng vậy. Anh ấy nói với tôi rằng Interstellar sẽ được chiếu trong cùng sự kiện này, chỉ là nó cách một tuần sau. Interstellar là một trong những bộ phim yêu thích của người bạn tôi và anh ấy rất háo hức được xem lại bộ phim đó, nhưng lúc đó tôi thì chưa chắc. Tôi liệt kê tất cả những lý do khiến tôi không thích bộ phim đó. Tuy nhiên, thay vì tranh cãi, người bạn ấy gửi cho tôi bản nhạc trong phim, một đoạn nhạc được chơi trên đàn ống của nhà thờ. Và tôi nhận ra… có lẽ tôi cần xem lại bộ phim đó.

Lần này xem phim Interstellar, không biết có phải do trải nghiệm xem phim ở chiếc TV lần trước đã khiến tôi có cảm xúc khác lạ với cảm xúc thực sự mà bộ phim muốn đem đến. Tôi nhớ những âm thanh bản nhạc của Hans Zimmer, đôi khi nó lấn át hết mọi thứ trong đoạn ngân vang, nhưng cũng yên tĩnh ở những nơi cần thiết.

Tôi đã bước ra khỏi rạp chiếu Interstellar trong nước mắt. Bộ phim đã khiến tôi xúc động sâu sắc hơn những gì tôi mong đợi, đặc biệt là tôi mới chỉ xem nó ba năm trước ở ký túc xá. Điều này một phần là do rạp chiếu, việc xem Interstellar trên màn hình lớn hoàn toàn khác với việc xem nó trên màn hình phẳng trong phòng ký túc với người bạn tôi. Tuy xem trên TV thì có vẻ anh em thân mật hơn nhưng chẳng bao giờ hay bằng rạp chiếu phim. Màn hình lớn hơn cho phép hình ảnh mở ra dễ dàng hơn, sống động hơn trên giao diện mà bộ phim được định sẵn. Bộ phim 2001 vào tuần trước đã khiến tôi dễ tiếp thu Interstellar hơn. Tôi vẫn thấy những điểm tương đồng giống như tôi xem trong lần xem đầu tiên, nhưng lần này những điểm tương đồng đó được nhìn bằng góc nhìn tích cực hơn. Lần đầu tiên tôi không hiểu được sâu về cả 2 bộ phim, tôi còn quá nhỏ để có thể nắm bắt được cảm xúc cốt lõi của bộ phim.

Tôi nhìn thấy rất nhiều hình ảnh của tôi ở Murph, tinh thần ham học hỏi, ước mơ về sự ham muốn tri thức, tình yêu của cô ấy dành cho ba của cô, đến nỗi phản ứng của cô ấy trước sự ra đi của ba khiến tôi đau thấu xương. Tôi chính là Murph, và giờ tôi còn chẳng nhớ là tôi đã từng ghét bộ phim đến nhường nào.

Lần thứ hai này tôi lại xem Interstellar, phản ứng của tôi khác đi có lẽ vì tôi đã thay đổi, cả về Interstellar và 2001. Tôi cũng dễ bị tổn thương về mặt cảm xúc và đã tiếp thu nhiều hơn những gì Interstellar mang lại. Trước đây, tôi đã quá quan tâm đến nội dung câu chuyện được kể như thế nào, đến nỗi tôi không hiểu tại sao nó lại được xây dựng như vậy. Bằng cách lấy cảm hứng của 2001, Nolan đã có thể xây dựng câu chuyện của riêng ông trên một nền tảng khác. Interstellar quan tâm đến các khái niệm cơ bản chi phối sự tồn tại của con người: lực hấp dẫn, không gian, thời gian và trên hết là tình yêu.

Tôi không biết liệu ý kiến ​​​​tích cực của tôi về 2001 và Interstellar có còn thay đổi nữa hay không. 2001 là một bộ phim tuyệt vời, và tôi sẽ không bao giờ xem nó trên một cái TV hay trên màn hình máy tính, giống như ba tôi đã từng. Tôi đánh giá cao và ngưỡng mộ nó khi xem trên rạp, và sẽ luôn coi việc xem nó trên màn ảnh rộng là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất. Dù sao, tôi không chắc tôi có thể gọi bộ phim là bộ phim yêu thích nhất. Có lẽ lần xem tiếp tôi sẽ thay đổi quan điểm của tôi. Hoặc có lẽ tôi sẽ không bao giờ xem lại nó nữa.

Liên quan đến bộ phim “Interstellar,” dù không phải tác phẩm hay đến mức ảnh hưởng đến cuộc cá nhân, nhưng từng bước, tôi đang cảm nhận và đắm chìm vào nó. Hiện tại, tôi có thể chấp nhận những sự phi logic, vì cốt truyện đối với tôi ít quan trọng hơn so với những tâm hồn và tình yêu đang diễn ra trong bộ phim điện ảnh đó. Tóm lại, “Interstellar” là một câu chuyện về một gia đình bị chia cắt, cố gắng tìm về bên nhau. Đó là câu chuyện về Murph học cách chấp nhận sự ra đi của người ba, và về Cooper học cách tha thứ cho chính mình vì đã bỏ đi. Đó là về tình yêu mà một người ba và cô con gái dành cho nhau, vượt qua không gian và thời gian.

Giống như Murph, tôi cần nhiều năm để hiểu được thông điệp yêu thương từ ba tôi, cũng như để hiểu những bộ phim được coi là kinh điển. Cooper gửi những câu trả lời mà cô bé cần. Khi Murph lớn lên và giải mã được những lời nhắn của ba ngày mà cô vẫn còn bé, cô nhận ra rằng ông không hề bỏ rơi cô. Ba tôi thể hiện tình yêu của mình bằng cách trình chiếu những bộ phim mỗi khi ông ở nhà. Một số bộ phim tôi đã yêu thích ngay lập tức. Nhưng với những bộ phim như thế này, tôi mất rất lâu để thấu hiểu nó, những gì ba tôi đang muốn truyền đạt. Thông điệp luôn giữ nguyên: “Ba yêu con và luôn bên cạnh con, ngay cả khi con không thể thấy ba lúc này.”

Chính điều ấy khiến tôi luôn không ngừng quay trở lại ngày còn bé, để cảm nhận những dòng tình cảm ngọt ngào.

Để lại bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ được ẩn